Bà Âu Cơ kể lại nguồn gốc cao quý của con người Việt Nam (Chuyện con rồng cháu tiên)

Đề bài: Em hãy tưởng tượng mình là bà Âu Cơ và kể lại nguồn gốc cao quý của người Việt Nam qua chuyện Con rồng cháu tiên

 Trong một chuyến đi chơi, tôi đã gặp  được người tôi yêu quý nhất mà sau này người ấy đã trở thành chồng của tôi và là cha của một trăm đứa con nhỏ của chúng tôi, đó là Lạc Long Quân, chàng vốn có nguồn gốc Rồng cao quý, cùng với tôi là dòng dõi tiên. Sự kết hợp này đã kết tụ trong những đứa con của chúng tôi một nguồn gốc cao quý, thiêng liêng. Mà đây cũng chính là nguồn gốc Tiên Rồng của cả một thế hệ người Việt Nam sau này.

Tôi là Âu Cơ, là con gái của Thần Nông dòng dõi nhà Tiên. Năm ấy, tôi đã có một chuyến đi chơi về phía Nam, cũng trong chuyến du ngoại đó tôi đã có cuôc gặp gỡ tình cờ với Lạc Long Quân. Ấn tượng đầu tiên về chàng, đó là một con người cao lớn, khỏe mạnh, khôi ngô tuấn tú, ngay từ lần tiếp xúc đầu tiên chúng tôi đã trò chuyện rất vui vẻ, tâm đầu ý hợp. Sau này tôi mới biết Lạc Long Quân thuộc dòng dõi nhà Rồng, vì vậy mà khi tình cảm nảy sinh, chàng đã đến gặp cha tôi xin cưới tôi thì đã nhanh chóng nhận được sự tác thành, chúc phúc từ người lớn

Sau lẽ thành hôn, chúng tôi cùng chung sống dưới một mái nhà hạnh phúc, ngày ngày Lạc Long Quân thì ra biển đánh bắt cá, tôi thì hái lượm, dệt lụa. Cuộc sống của chúng tôi càng hạnh phúc hơn khi tôi biết mình mang thai, kết tinh tình yêu của chúng tôi đang lớn lên từng ngày. Sau chín tháng mười ngày hoài thai gian khổ nhưng cũng đầy niềm vui, ngày sinh nở đến, không chỉ tôi mà Lạc Long Quân cũng rất bất ngờ, vì tôi sinh ra không phải một đứa trẻ trắng trẻo, mập mạp mà sinh ra một cái bọc một trăm trứng.

Con rong chau tien

 Mẹ Âu Cơ kể chuyện nguồn gốc người Việt Nam

Trước tình yêu, sự che chở, bao dưỡng của chúng tôi, cuối cùng bọc trăm trứng ấy nở ra một trăm đứa trẻ mạnh khỏe xinh đẹp, năm mươi con trai, năm mươi con gái. Cuộc sống của chúng tôi cũng trở nên vui vẻ, nhiều màu sắc hơn, trong nhà bao giờ cũng có tiếng cười, tiếng nói. Hạnh phúc viên mãn tròn đầy, nhưng những ngày hạnh phúc không kéo dài được lâu thì chúng tôi lại bị chia cắt bởi hoàn cảnh và nghĩa vụ. Lạc Long Quân vốn là vua dưới thủy cung nên chàng có trách nhiệm và nghĩa vụ gánh vác trọng trách với dân chúng của mình.

Chúng tôi tạm phải xa nhau và đã có giao ước, đó là năm mươi người con sẽ theo Lạc Long Quân xuống biển, năm mươi người con còn lại sẽ cùng tôi ở lại trên núi. Mỗi khi nhớ Lạc Long Quân và các con, tôi sẽ dẫn năm mươi người con còn lại ra bờ biển, khi ấy chúng tôi sẽ được hội ngộ. Ngày chia li đến, chúng tôi bồi hồi lưu luyến nhưng cuối cùng mỗi người một ngả mà chia xa.

Trở về với địa vị và trách nhiệm của mình, Lạc Long Quân thực sự là một vị vua gương mẫu khi trực tiếp hướng dẫn con dân đánh bắt cá, dạy cách bơi lặn để phục vụ cho cuộc sống mưu sinh. Cũng từ đó mà cuộc sống của người dân ngày càng cải thiện, có của ăn của ở, và cũng có những kĩ năng trang bị để đối mặt với những hiện tượng tự nhiên bất thường. Năm mươi người con theo Lạc Long Quân xuống biển cũng nhanh chóng hòa nhập với cuộc sống của người dân nơi đây, cùng sinh sống, lao động đoàn kết ở vùng ven biển.

Năm mươi người con theo tôi lên núi, ngày ngày tôi dạy chúng cách trồng trọt, gieo lúa, trồng khoai, cách dệt vải… đó là những nghề mưu sinh phù hợp với địa hình, hoàn cảnh nơi chúng tôi sinh sống. Cũng rất nhanh chóng, những người con của tôi thành thạo công việc đồng áng, sản xuất. Điều này làm tôi rất tự hào, vì những đứa con của chúng tôi ai cũng tài giỏi, biết yêu thương, chăm sóc lẫn nhau. Rất lâu sau đó, những đứa con của chúng tôi dần trưởng thành, kết hôn, sinh con đẻ cái tạo thành một quần tụ đông đúc,nhộn nhịp. Và dần hình thành cộng đồng Lạc Việt, gọi là lạc Việt là muốn nhấn mạnh đến nguồn gốc cao quý, thiêng liêng của cha Rồng Lạc Long Quân, mẹ tiên Âu Cơ.

Những người con trong cộng đồng Lạc Việt luôn yêu thương nhau, đoàn kết gắn bó ruột thịt vì vậy mà dù có trải qua bao nhiêu khó khăn, thử thách đều cùng nhau kiên cường vượt qua. Dù người trên núi, kẻ dưới biển nhưng bất kì lúc nào cần có sự giúp đỡ thì chúng đều dốc sức tương trợ, đoàn kết. Điều đó làm cho tôi và Lạc Long Quân rất vui và tự hào. Vì chúng tôi biết rằng, chúng có thể tự lập, dù không được sự chở che của cha mẹ nữa thì chúng cũng rất kiên cường , biết đứng dậy, biết đoàn kết, biết đấu tranh.

Trong cuộc đời mỗi người tất yếu phải trải qua những nỗi buồn, và nỗi buồn lớn nhất trong cuộc đời của tôi đó chính là cuộc chia li với Lạc Long Quân và năm mươi người con. Nhưng cái đọng lại cuối cùng không phải nỗi buồn mà chính là niềm vui, niềm hạnh phúc bất tận, vì cái chúng tôi đón nhận được sau bao khó khăn, đó chính là sự trưởng thành của các con, niềm vui tròn vẹn này xứng đáng với mọi hi sinh.

TỪ KHÓA TÌM KIẾM

Mẹ Âu Cơ kể chuyện Con Rồng cháu Tiên

Me Au Co ke chuyen Con Rong chau Tien

Mẹ Âu Cơ kể về nguồn gốc người Việt Nam

Mẹ Âu Cơ kể chuyện nguồn gốc tiên rồng

Mẹ Âu Cơ kể chuyện trăm trứng

CÁC BẠN LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI CÁC BÀI VĂN MỚI NHẤT NHÉ!

Bài viết liên quan