chat-lua-trong-bai-tho-cam-hoai-cua-dang-dung
Lớp 10

Chất Lửa trong bài thơ Cảm hoài của Đặng Dung

Loading...

Đề bài: Em hãy phân tích chất Lửa trong bài thơ Cảm hoài của tác giả Đặng Dung

I. Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

Giới thiệu bài thơ:  Bài thơ Cảm hoài là tiếng than đầy phẫn uất của người anh hùng lỡ thời nhưng cũng bi tráng mang đậm hào khí Đông A thời Trần với chất lửa rõ nét trong từng câu thơ.

2. Thân bài

– Lửa trong Cảm hoài không xuất hiện trực tiếp trong bài thơ với tư cách là hình ảnh thực mà mang ý nghĩa biểu tượng cho chí khí, khát vọng sục sôi, mãnh liệt của Đặng Dung.

– Trước hết, đó là ngọn lửa nóng rực của tấm lòng trung quân ái quốc, của tấm lòng bất khuất chống ngoại xâm.

– Đó là ngọn lửa của những hoài bão sục sôi, cháy bỏng của người anh hùng có hùng tâm tráng  chí. Người anh hùng ấy không chỉ mang khát vọng nhập thế mạnh mẽ mà còn khát khao xoay chuyển cả đất trời, vũ trụ

– Ngọn lửa trong Cảm hoài còn là ngọn lửa bi tráng của con người mang nặng bi kịch cá nhân và bi kịch thời đại.

+  Đặng Dung mang khát vọng sục sôi nhưng lực bất tòng tâm vì tuổi già đã đến.

+ Nhà thơ khát khao một cuộc sống yên bình, không còn khói lửa của chiến tranh, không có chết chóc, mất mát nhưng cuối cùng bất lực khi chẳng thể kéo sông Ngân Hà xuống.

3. Kết bài

Chất lửa trong Cảm hoài không chỉ thể hiện cốt cách, hoài bão của người anh hùng mà còn thổi bùng lên ngọn lửa yêu nước, ý thức trách nhiệm trong trái tim bao thế hệ người Việt Nam.

II. Bài tham khảo

Cảm hoài là bài thơ yêu nước nổi tiếng thời Hậu Trần, đó cũng là những tâm sự thầm kín của người anh hùng Đặng Dung mang khát vọng cứu nước lớn lao , đẹp đẽ nhưng vì thất thế lỡ thời mà bất lực nhìn thế sự xoay vần đảo điên. Bài thơ là tiếng than đầy phẫn uất của người anh hùng lỡ thời nhưng cũng bi tráng mang đậm hào khí Đông A thời Trần với chất lửa rõ nét trong từng câu thơ.

Lửa trong Cảm hoài không xuất hiện trực tiếp trong bài thơ với tư cách là hình ảnh thực mà mang ý nghĩa biểu tượng cho chí khí, khát vọng sục sôi, mãnh liệt của Đặng Dung. Trước hết, đó là ngọn lửa nóng rực của tấm lòng trung quân ái quốc, của tấm lòng bất khuất chống ngoại xâm. Thời thế xoay vần khiến, tuổi già đến vội trên mái đầu bạc khiến cho người anh hùng mang khát vọng nhập thế mạnh mẽ phải bất lực trong cay đắng thế nhưng cái sục sôi của lí tưởng, khát vọng cao đẹp chưa bao giờ nguội tắt.

“ Quốc thù vị báo đầu tiên bạch

Kỉ độ Long Tuyền đới nguyệt ma”

Dịch:

Thù nước chưa báo được, mà đầu thì đã bạc rồi

Bao lần mang kiếm Long Tuyền ra mài dưới ánh trăng

chat-lua-trong-bai-tho-cam-hoai-cua-dang-dung
Chất Lửa trong bài thơ Cảm hoài của Đặng Dung

Hình ảnh người anh hùng mài gươm dưới ánh trăng cuối bài thơ nổi bật lên với vẻ đẹp bi tráng. Khát vọng cứu nước mãnh liệt được thể hiện qua hình ảnh ẩn dụ người anh hùng mài gươm dưới ánh trăng đã mấy độ, trải qua bao biến cố, dãi dầu của năm tháng mái đầu nay đã bạc thế nhưng nghiệp lớn chưa thành, quốc sự vẫn đè nặng lên tâm hồn nhà thơ.

Đó là ngọn lửa của những hoài bão sục sôi, cháy bỏng của người anh hùng có hùng tâm tráng  chí. Người anh hùng ấy không chỉ mang khát vọng nhập thế mạnh mẽ mà còn khát khao xoay chuyển cả đất trời, vũ trụ:

“Trí chủ địa hoài phù địa trục

Tẩy binh vô lộ vãn thiên hà”

Dịch:

Muốn giúp chúa, ôm hoài bão nâng trục trái đất mà xoay chuyển lại

Mong rửa sạch giáp binh nhưng không có lối để kéo Ngân Hà xuống

Đặng Dung có khát vọng lớn lao mà cũng đầy táo bạo, muốn xoay chuyển càn khôn để xoay vần thế thời, bảo vệ cho sự bình yên của người dân, tận sức tận lực mang sức mình để bảo vệ cho đất nước, giang san. Khát vọng tẩy rửa giáp binh thật đẹp, sục sôi ý chí chiến đấu chống giặc được thôi thúc bởi khát khao cháy bỏng bên trong, mong muốn thế cuộc ổn định, không còn đao kiếm, giáp binh gây mất mát, tang thương cho người dân.

Ngọn lửa trong Cảm hoài còn là ngọn lửa bi tráng của con người mang nặng bi kịch cá nhân và bi kịch thời đại. Đặng Dung là người anh hùng yêu nước, có trách nhiệm với sự nghiệp cứu nước, yên dân thế nhưng thực cảnh đất nước loạn lạc, đau thương với bao việc cần đến người anh hùng nhưng tuổi già đã đến, Đặng Dung mang khát vọng sục sôi nhưng lực bất tòng tâm vì tuổi già đã đến. Nhà thơ khát khao một cuộc sống yên bình, không còn khói lửa của chiến tranh, không có chết chóc, mất mát nhưng cuối cùng bất lực khi chẳng thể kéo sông Ngân Hà xuống. Thế sự đảo điên, thời vận thay đổi nên dù là bậc anh hùng tài trí Đặng Dung cũng đành ôm mối hận xót xa “ẩm hận đa”.

Chất lửa trong Cảm hoài không chỉ thể hiện cốt cách, hoài bão của người anh hùng mà còn thổi bùng lên ngọn lửa yêu nước, ý thức trách nhiệm trong trái tim bao thế hệ người Việt Nam.

Loading...