Hãy tưởng tượng và kể một câu chuyện ca ngợi hương thơm của hoa sen

Loading...

Đề bài: Em đã đọc bài ca dao của hoa sen. Từ đó em hãy tưởng tượng và kể một câu chuyện ca ngợi hương thơm của hoa sen

Trên cánh đồng làng, những con ve sầu vẫn rên rỉ gọi người thương người nhớ gì trong những rặng cây bạch đàn, chúng dường như không thích nghỉ, chúng kêu hoài kêu mãi, kêu gọi mùa hè rực rỡ chói chang về. Trong nắng trời gay gắt, những áng mây như xa với mặt đất hơn, bầu trời chưa bao giờ cao đến thế. Dưới cánh đồng, những bà mẹ cò đang dẫn theo đứa con non của mình đi kiếm ăn, một chân đứng thẳng một chân co lên, mắt cò ngó nghiêng xem có mối nguy hại nào dình dập con yêu mình không. Trong đầm, những bông sen hương thơm ngát, gió thổi lá, lá bay hương, nhụy vàng nghiêng, phấn hương tỏa ngát.

Bà mẹ sen cũng đánh thức lũ con của mình dậy. Họ nhà sen cả khi ngủ đến khi thức đều tỏa ra một mùi hương dễ chịu làm sao. Cái hương thơm ấy nhẹ nhàng nhưng lại làm cho người ta vương vấn nhớ mãi không thôi. Trên con đường vào đầm của người nông dân những bông cúc vàng chói cũng nở, nó khoe sự chói chang rực rỡ của nó trước sen hồng. Ngày này qua ngày nọ, nó chê bai sen, giễu cợt cái màu sắc kém rực rữ như nó của sen. Trong ánh nắng hè chói chang, cúc càng dướn tấm thân của mình lên mà tự coi mình là loài hoa đẹp nhất. Nó nói: “Này họ nhà Sen, ta nói thì hơi mất lòng nhưng ta thấy sao nói đó.

hoa-sen

Các người không nên ở trong họ nhà hoa, phải gọi các người rau sen mới đúng. Có biết vì sao không?. Bởi vì các người không chịu sống ở trên bờ khô ráo thoáng mát mà cứ thích sống ở nơi bùn đầm bẩn thỉu, hôi thối, tanh tưởi. Vả lại các người cũng chẳng mấy rực rỡ, nhìn cũng thuộc dạng tầm thường”. Nói xong cúc cười khoái chí bĩu môi một cái dài thườn thượt. Một chị sen gần đó có trả lời rằng: “Họ nhà tôi sống ở nơi hôi thối nhưng chúng tôi vẫn giữ được mùi hương riêng của mình, con người lấy lá của tôi để nấu cơm niêu, họ nhà tôi còn làm được chè cho những ông cụ, bà lão ngồi uống nhâm nhi ngày hè nóng nực này. Nắng nóng như thế này nhưng chúng tôi vẫn thơm ngát. Chúng tôi không rực rỡ như chị nhưng chúng tôi cũng không phải xấu xí”. Cúc cười giễu cợt và tiếp tục buông những lời chê bai nhà sen.

Một em bé chăn trâu dắt trâu đi qua, miệng đọc to những lời bài ca dao: “Trong đầm gì đẹp bằng sen/ Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng/ Nhị vàng bông trắng lá xanh/ Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. Cúc đang cười khoái chí trước sự giễu cợt của mình nghe thấy những lời ca ngợi của con người về sen thì bỗng dưng cúi mặt xuống ngại ngùng vì sự tự cao của mình.

TỪ KHÓA TÌM KIẾM

TƯỞNG TƯỢNG

KỂ LẠI CÂU CHUYỆN

TRONG CÂU CA DAO

CA NGOI HUONG THOM

HOA SEN

 

Loading...

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*