Kể chuyện mười năm sau em quay lại mái trường xưa
Lớp 10

Kể chuyện mười năm sau em quay lại mái trường xưa

Loading...

Đề bài: Kể chuyện mười năm sau em về thăm lại mái trường mà hiện nay em đang học. Hãy tưởng tượng những thay đổi có thể xảy ra

Mở bài Kể chuyện mười năm sau em quay lại mái trường xưa

Người ta thường nói, tuổi học trò là quãng đời tươi đẹp nhất trong cuộc đời của mỗi con người, bởi khi ấy ta hồn nhiên trong sáng, vô lo vô nghĩ cùng với những ước mơ giản đơn, trắng trong đầu đời. Quả nhiên là như vậy, ai đã từng là học trò, từng trải qua quãng thời gian đầy tươi đẹp ấy thì có thể cảm nhận được thấm thía hơn ai hết về sự vô tư, tươi đẹp này. Tôi cũng vậy, tôi từng lớn lên trong những trang sách của thầy cô, trong tiếng nô đùa vui vẻ của bè bạn, những kí ức một thời áo trắng hồn nhiên luôn khắc khoải da diết trong tâm hồn và trái tim của tôi. Kể từ ngày bước chân ra khỏi mái trường , bước chân vào cuộc sống xô bồ, đầy biến động đến nay ngót nghét mười năm rồi, sau bao ngày mong ước, cuối cùng tôi cũng có dịp về thăm lại mái trường xưa, thăm lại thầy cô giáo cũ, thăm bè bạn cùng trang lứa.

Thân bài Kể chuyện mười năm sau em quay lại mái trường xưa

Tôi sau mười năm cũng không còn là một cô học trò vô tư trong sáng như khi còn ngồi trên ghế của nhà trường nữa, cuộc sống đầy lo toan, bộn bề khiến cho tôi già dặn, suy nghĩ cũng chín chắn, trưởng thành hơn rất nhiều. Tôi vừa đi vừa hôi hộp lo nghĩ, liệu sau mười năm thì thầy cô giáo nơi mái trường xưa liệu còn nhận ra những đứa học trò nghịch ngợm, quậy phá một thời như chúng tôi hay không? Thầy cô giờ ra sao rồi? vẫn công tác hay đã nghỉ hưu, hay như những câu hỏi tôi tự hỏi, tự trăn trở với mình, liệu bạn bè có đầy đủ như ngày nào hay không, tập thể lớp 12A6 chúng tôi xưa liệu có dịp để đoàn tụ ngày hôm nay hay không. Những suy nghĩ ấy làm tôi lo lắng rồi lại bật cười vì đúng là tôi đã già hơn rồi, suy nghĩ những thứ mà tôi chưa từng nghĩ đến trước đây.

Đi trên con đường làng khi xưa, đó là con đường ngày xưa chúng tôi vẫn cùng nhau đạp xe rong ruổi trên đó, vờn nghịch với những đám cỏ may khiến cho ống quần dính đầy những lá cỏ xanh vàng. Cũng trên con đường ấy, chúng tôi đôi khi thích chí mà thả xe ven đường mà sắn quần lội nước ở rạch, những làn nước mát trong đã trở thành một trong những kí ức của tuổi thơ mà chúng tôi không bao giờ có thể quên được. Nhưng con đường làng khi xưa giờ cũng đã đổi khác, thay bằng những dải đường đất gồ ghề thì con đường làng giờ đây đã được láng lên những lớp bê tông nhẵn bóng, bằng phẳng.

Và không chỉ con người mà bản thân tôi cũng đã đổi khác, chẳng thể giống xưa, không còn là những chiếc xe đạp cũ kĩ, không phải thở gấp vì đường lên dốc đầy nặng nhọc. Giờ đây tôi đi bằng xe máy, tuy không có những mệt nhọc, không có những tầng mồ hôi nhưng cảm giác của tôi sao lại xa lạ đến vậy. Không còn cảm giác vui vẻ, tung tăng như khi xưa mà dường như tôi như một người từ hiện tại đang đi ngược về quá khứ, tìm kiếm những kí ức của tuổi thơ vậy, dù tìm lại những kí ức tươi đẹp, thân quen nhưng vì nó đã trải qua rồi nên những gì còn đọng lại chỉ là những sự nuối tiếc, lưu luyến trong tâm hồn.

Đi xe khoảng hai cây số, cuối cùng tôi cũng đã trở về mái trường xưa, mái trường Cẩm Giàng yêu dấu vẫn vậy, cánh cổng lớn vẫn rộng mở như đón chúng tôi vào trường rồi lại lưu luyến nói lời tạm biệt với chúng tôi ngày chia tay đó, có khác đi chăng nữa chính là những lớp rêu phong trên cảnh cửa rộng kia, đó là những dấu vết của thời gian, là những u buồn đọng trên đó bởi năm nào cũng ở nơi này, cánh cổng trường lại phải chia tay với một thế hệ học trò. Bước qua cánh cổng trường, tôi đi vào khuôn viên trường, trường tôi vẫn vậy nhưng có phần khang trang hơn ngày nào, những hàng cây cổ thụ vẫn ngả bóng bên bờ hồ râm mát, đó là nơi chúng tôi thường cùng nhau nô đùa, chạy nhảy. Hai bên bồn hoa nay đã được tu sửa, mở rộng ra rất nhiều, những đóa hoa mười giờ đỏ rực dưới ánh nắng vàng càng khiến cho nó trở nên lộng lẫy, kiêu sa.

Hôm nay là ngày 20/11 ngày tri ân các thầy cô nên sân trường vô cùng nhộn nhịp, những tà áo trắng chạy qua chạy lại khiến cho tôi nhớ về hình ảnh của chính mình mười năm trước đó, cũng tại nơi này, chúng tôi đã cùng nhau trải qua quãng thời gian học trò thật tươi đẹp. Nhưng có lẽ càng đẹp bao nhiêu thì giờ đây khi nhớ lại càng khiến cho tôi lưu luyến bấy nhiêu. Hôm nay là ngày tri ân các thầy cô giáo nên không chỉ có chúng tôi là những cựu học trò của trường mà các em học sinh ai nấy đều ôm những bó hoa đỏ thắm dâng lên thầy cô.

Ôm bó hoa trên tay, tôi đi vào sân trường, ở đây tôi đã gặp được một vài người bạn quen, đó là Lan và Minh, hai người bạn học thân thiết của tôi ngày nào. Thời gian trôi qua tuy chúng tôi ai cũng đã đổi khác nhưng ngay khi nhìn thấy lần đầu chúng tôi đã nhận ra được nhau, chúng tôi sung sướng lao vào ôm chầm lấy nhau, có lẽ đã qua rồi cái thời hồn nhiên, ngây thơ nên khi chúng tôi gặp lại thì chỉ vui mừng mà ôm chầm đầy xúc động chứ không lao vào ôm ấp rồi la hét ầm ĩ như ngày nào. Chúng tôi khi ra trường mỗi đứa một nơi, không có cơ hội để gặp mặt nên đây là lần đầu tiên tôi gặp lại hai người bạn thân suốt mười năm trời, sự xúc động khiến khóe mắt chúng tôi cay cay, nhưng không đứa nào chịu rơi nước mắt, bởi có lẽ chúng tôi ý thức được hôm nay là ngày vui, hãy chỉ để lại trong kí ức của nhau những nụ cười hạnh phúc chứ không phải những giọt nước mắt xót xa.

Lan và Minh cũng đã thay đổi rất nhiều, không chỉ ở ngoại hình mà ngay trong các ứng xử cũng trở nên chững chạc, trưởng thành hơn rất nhiều. Lan giờ đây đã là một bà luật sư tài năng có tiếng, không còn vẻ nhí nhảnh hay cười như trước nữa, Lan đã trầm tính hơn trước, điềm đạm và có phần nghiêm túc hơn. Còn Minh giờ đây cũng đã trở thành một thầy giáo dạy toán, Minh vốn là người học giỏi nhất lớp tôi ngày ấy, khi ra trường tôi cứ ngỡ Minh sẽ đi theo con đường làm kinh tế như gia đình hay chí ít cũng là một ông bác sĩ, hay kĩ sư nào đó. Khi biết Minh trở thành một người giáo viên tôi đã rất bất ngờ, bởi Minh vốn là một người năng động, tôi không nghĩ rằng Minh lại chọn một nghề dâng hiến đầy lặng thầm như nghiệp giáo.

Sau khi hàn nguyên chia sẻ với nhau những câu chuyện vui buồn sau ngày chia tay thì chúng tôi cùng với một vài người bạn vừa mới đến nữa vào văn phòng chúc mừng thầy cô, đặc biệt là thầy giáo chủ nhiệm của chúng tôi năm nào. Chúng tôi đều rất vui mừng và hạnh phúc khi thầy cô vẫn còn nhớ mặt chúng tôi, vẫn biết chúng tôi là những cô cậu “quỷ sứ” của lớp 12A6 xưa. Các thầy cô vẫn nhiệt huyết với công việc, với học trò như vậy, nhìn những hình ảnh lặng lẽ cống hiến của thầy cô khiến chúng tôi đều vô cùng cảm nhận, có lẽ những gì đã trôi qua rồi ta mới cảm nhận được thấm thía nhất.

Gặp lại thầy giáo chủ nhiệm chúng tôi đều xúc động như gặp lại người cha già của mình vậy, thầy giờ đây mái tóc đã điểm bạc, thầy đã về hưu được nhiều năm rồi nhưng những ngày trọng đại như ngày hôm nay thì thầy đều thu xếp về thăm trường cũng như gặp những người học trò cũ của mình. Thầy tuy đã già nhưng rất minh mẫn, thầy nhớ mặt điểm tên từng người, thậm chí thầy có thể lưu loát nói ra những đặc điểm, những biệt danh hay những trò quậy phá của từng đứa, chúng tôi xúc động vô cùng, nở nụ cười nhưng nước mặt lại lặng lẽ rơi, rơi vì cảm động, rơi vì những yêu thương chúng tôi nhận được từ thầy.

Kết luận bài văn Kể chuyện mười năm sau em quay lại mái trường xưa

Buổi gặp mặt hôm ấy lớp tôi không thể đến đông đủ, phần vì các bạn bận rộn công việc không thể thu xếp, phần vì nhiều bạn đã đi công tác, di cư . Dù có buồn vì 12A6 không thể đoàn tụ trọn vẹn nhưng như vậy cũng đủ lắm rồi, mỗi năm được gặp lại và hàn nguyên những kỉ niệm với thầy cô, bạn bè đối với tôi đó đã là một niềm hạnh phúc rồi. Thời gian thấm thoắt trôi tựa thoi đưa, vì vậy mà hãy trân trọng những gì mà mình đang có để nó trôi qua cũng không còn hối tiếc.

TỪ KHÓA TÌM KIẾM

THẦY CÔ

THAY CO

TRI ÂN THẦY CÔ

CÔ GIÁO CỦA EM

NHÀ GIÁO

Loading...