Phân tích đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích

Loading...

Đề bài: Em hãy viết một đoạn văn phân tích đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích

Sau khi bị Mã Giám Sin lừa bán cho Tú Bà, Thúy Kiều đã vô cùng đau khổ, không chấp nhận làm gái lầu xanh, Thúy Kiều đã cố tự tử nhưng không thành. Sợ mất đi một món hời lớn, Tú Bà đã nghĩ cách đưa Thúy Kiều vào lầu Ngưng Bích. Ở đây THúy Kiều đã có những suy nghĩ đầy bế tắc về thân phận hiện tại cũng như những dự cảm không lành về tương lai.

Mở đầu đoạn trích, tác giả Nguyễn Du đã gợi mở tình cảnh đáng thương của Thúy Kiều trong lầu Ngưng Bích:

“Trước lầu Ngưng Bích khóa xuân

Vẻ non xa tấm trăng gần ở chung

Bốn bề bát ngát xa trông

Cát vàng cồn nọ bụi hồng dặm kia”

Lầu Ngưng Bích là một lầu trong  chốn lầu xanh, ở đây Thúy Kiều đơn độc chỉ có một mình, không gian khép kín của lầu khiến cho Thúy Kiều ngột ngạt, mất đi tự do, khoa chặt tuổi xuân, chặt đứt những mong muốn của tương lai phía trước “Trước lầu Ngưng Bích khóa xuân”. Trước lầu Ngưng Bích là khung cảnh núi non hùng vĩ, nhưng cũng như tâm trạng của nàng, không gian rộng mà vắng như càng tô thêm sự lẻ loi, đơn độc của Kiều nơi đây.

“Bẽ bàng mây sớm đèn khuya

Nửa tình nửa cảnh như chia tấm lòng

Tưởng người dưới nguyệt chén đồng

Tin sương luống những rày trông mai chờ”

Tâm trạng thường trực của Thúy Kiều đó chính là sự xấu hổ, tủi nhục trước tình cảnh của bản thân, cuộc sống trôi qua vô vị với những nhịp đều đặn đầy nhạt nhẽo.  Mây sớm đèn khuya như những dấu hiệu về thời gian nhưng nó cũng nhắc nhở về cuộc sống tẻ nhạt của THúy Kiều ở lầu Ngưng Bích. Tức cảnh sinh tình, Thúy Kiều nhớ về chuyện tình yêu với chàng Kim, về lời thề ước kết đôi nhưng cũng ngỡ ngàng nhận ra lời thề ấy đã bị phá bỏ bởi nàng. Kiều đau đớn nghĩ về chàng Kim vẫn đang ngóng trông tin tức từ nàng.

“Xót người tựa cửa hôm mai

Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ

Sân Lai cách mấy năng mưa

Có khi gốc tử đã vừa người ôm”

Để cho Kiều nhớ về chàng Kim trước khi nhớ về cha mẹ không phải do Kiều coi trọng tình hơn hiếu. Mà Kiều đã bán mình để cứu gia đình, tức là cũng đã thực hiện phần nào trách nhiệm của người con, còn đối với Kim Trọng nàng luôn đau đáu nỗi trăn trở vì phá vỡ lời thể, vì ra đi mà chẳng thể nói lời từ biệt. Với cha mẹ nàng xót xa khi không thể ở bên phụng dưỡng cho cha mẹ khi tuổi về già, đau lòng khi nghĩ về cảnh cha mẹ đã cao tuổi nhưng ngày nào cũng tựa cửa ngóng chờ con “Xót người tựa cửa hôm mai”

“Buồn trông nội cỏ rầu rầu

Chân mây mặt đất một màu xanh xanh

Buồn trông gió cuốn mặt duềnh

Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi”

Nghĩ về chàng Kim, nghĩ về gia đình cuối cùng Kiều đã quay trở về thực tại mà lo lắng cho tương lai của mình. Tương lai u ám như chính những cảnh vật tĩnh lặng, tịch mịch ngoài kia, nội cỏ rầu rầu như nói lời xót thương với thân phận bất hạnh của người con gái tài sắc. Sắc xanh của chân mây mặt đất cũng chẳng thể gợi ra chút sự sống mà gợi ra cái vô định của số phận.

Hình ảnh gió cuốn mặt duềnh, tiếng sóng như báo hiệu một tương lai u ám, nhiều biến cố sẽ đến trong cuộc đời Kiều. Sử dụng thủ pháp ngụ cảnh tả tình, Nguyễn Du đã rất thành công trong việc tái hiện tâm trạng đau khổ, dằn vặt của nàng Kiều nơi lầu Ngưng Bích, đồng thời cũng gợi mở ra một không gian đầy bão tố của nàng trong tương lai.

 

TỪ KHÓA TÌM KIẾM

TRUYỆN KIỀU

TRUYEN KIEU

KIỀU Ở LẦU NGƯNG BÍCH

LẦU NGƯNG BÍCH

THÚY KIỀU

Loading...
CÁC BẠN LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI CÁC BÀI VĂN MỚI NHẤT NHÉ!

LASTEST POST