Tưởng tượng về một miền quê trong một bức thư của bạn

Loading...

Đề bài: Tưởng tượng về một miền quê trong một bức thư của bạn

Gửi Ngọc, người bạn yêu dấu phương xa

Ngọc yêu quý, đã lâu lắm mình không viết thư cho cậu. Cậu và gia đình vẫn khỏe chứ. Mình và gia đình vẫn mạnh khỏe, thỉnh thoảng mọi người vẫn nhắc đến cậu đấy. Tuần trước mình vừa về quê, ở đó thực sự rất đẹp và gợi bao kỉ niệm. Không giấu nổi cảm xúc, mình muốn viết thư kể ngay với cậu.

Quê mình là một vùng đất nằm ở ngoại ô thành phố, một vùng đất ven sông trù phú và màu mỡ. Nơi đây đã nuôi dưỡng tuổi thơ mình lớn lên với biết bao kỉ niệm đẹp đẽ và những hình ảnh, âm thanh thân quen gắn với tháng ngày tươi đẹp của lũ trẻ chúng mình.

Con sông Hồng thân thương đã bồi đắp cho quên hương mình những mảnh đất trù phú, đỏ năng phù sa. Ở nơi này, cánh đồng lúa trải dài tít tắp xa xăm kéo dài mãi phía chân trời. Những bông lúa cong trĩu hạt ngả nghiêng reo vui khi cơn gió thổi qua. Âm thanh những chiếc lá lúa cọ xát vào nhau nghe xào xạc như sóng xô thành dải trong không gian.

Mỗi buổi chiều, lũ trẻ chúng mình lại rủ nhau ra đồng hóng gió, cơn gió mát rười rượi thổi tan mệt mỏi âu lo. Bọn trẻ vui thích hò hét khi những đợt gió thổi cả cánh đồng dạt sang một bên rồi khi cơn gió tắt, cây lúa lại trở về vị trí cũ. Gió thổi làm bứt cuống một chiếc lá đa, chiếc lá chao nghiêng trong không gian rồi rơi xuống đất nghe lác nhác êm tựa như nó đã yên bình và sẵn sàng rời cành về với mặt đất.

Tiếng bọn trẻ rủ nhau í ới chạy chơi trên cánh đồng rộng mênh mông. Chúng hò nhau ầm ĩ, mấy thằng lớn dẫn đầu xuống ruộng trước, mấy đứa nhóc lít nhít chạy theo sau, thỉnh thoảng lại có đứa theo không kịp tụt lại phía sau, nó vừa mếu máo vừa cố gắng chạy theo cho bằng anh chị phía trên. Hình ảnh lũ trẻ lại làm tôi nhớ đến ngày tuổi thơ của mình. Mình cũng có một thời tha thẩn theo bạn bè ra những cánh đồng chơi vào buổi chiều hè mát mẻ.

Thỉnh thoảng có vài chú chim sẻ từ trên cành cây gần đó sà xuống mặt đất nhặt nhạnh vài hạt thóc lỡ rơi vãi bên ngoài. Ban đầu là một hai con, sau đó những tiếng kêu lích rích gọi đàn vang lên. Cả bầy chim sẻ sà xuống ồn ào náo nhiệt tìm thức ăn, chúng tạo ra thứ âm thanh hỗn loạn náo nhiệt cả một cánh đồng quê yên bình. Rồi sau khi xong nhiệm vụ, như vũ bão, chúng lại ào ào bay vút đi rồi biến mất trên không trung, trên bầu trời xanh ngắt.

Trong những buổi chiều hè, trên khoảng không trung bao la trai dài của cánh đồng quê bỗng vang lên tiếng sáo diều vi vu vô lãng trong không gian. Tiếng sáo cao vút trong trẻo theo những cơn gió mang đi xa. Người ta bảo đó là những tiếng sáo trời vì gió thổi vào những ống sáo treo trên con diều được thả trên không trung chứ không phải con người thổi. Tiếng sáo mang đến cho ta cảm giác anh lành và yên bình lạ trong không khí êm ả của đồng quê.

Ven những ờ đất của cánh đồng, vài người túm tụm lại nói chuyện trong lúc giải lao công việc đồng áng vất vả. Họ nói với nhau những câu chuyện phiếm vui vẻ đời thường về chồng con, những bữa ăn hàng ngày, chuyện cái thúng cái lia bình dị. Tiếng người nói chuyện xôn xao thỉnh thoảng lại xen với tiếng cười phá lên giòn tan của những con người chân quê chất phác, hồn hậu.

Những ngày mưa về, cánh đồng lại rộn ràng tiếng ếch nhái kêu vang. Nếu như ở thành phố, người ta lạ lẫm với thứ âm thanh giản dị này thì ở những làng quê như quê tôi, đây lại là những tiếng vang quen thuộc của những con nhái bén, con chẽo chuộc trên các cánh đồng ngập nước. Chúng tạo ra những âm thanh ộp oạp ồn ào khắp cả cánh đồng ngày ngập nước.

Vào một vài buổi tối, có những người cầm đèn và giỏ đi soi bắt ếch kiếm vài đồng lẻ hoặc cũng là thú vui của con người nhàn rỗi. Họ lội bì bõm trên bùn nhưng khẽ khành soi những chú ếch khôn ranh đang ẩn mình trong một bụi cây, lùm cỏ nào đấy. Trong đêm khuya, tiếng dế mèn kêu vang dậy cả những góc đồng. Những chú dế thay nhau cất tiếng tạo nên những bản nhạc rộn ràng trên cánh đồng quê. Tiếng ì ù đập cánh đến những âm thanh mèn mèn loạn xạ của cả bầy dế trong đêm vang.

Có lẽ cánh đồng lúa yên ả và im lặng nhất trong những ngày đông rét mướt, khi ấy cánh đồng lúa xanh mướt chỉ còn lại là những khoảng đất trống trơn đã thu hoạch, cánh đồng cạn nước không còn là nhà của những sinh vật vẫn cư ngụ nơi đây. Chỉ còn lại những cơn gió lẳng lặng thổi qua khoảng đất trống, rung rinh vài cành hoa dại còn sót lại trên cánh đồng.

Ngọc à, quê hương là một khái niệm thiêng liêng để dù đi đâu cũng luôn nhớ về. Một ngày nào đó hi vọng cậu có thể về thăm quê tớ nhé. Chờ thư cậu!

 

TỪ KHÓA TÌM KIẾM

BẠN THÂN

BAN THAN

VIẾT THƯ CHO BẠN

VIẾT MỘT LÁ THƯ

Loading...
CÁC BẠN LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI CÁC BÀI VĂN MỚI NHẤT NHÉ!

Bài viết liên quan